Cảm nhận về Dưỡng long & Phong nguyệt trái

by Tử Hoa

Nhờ theo bộ Dưỡng long mà ta đọc luôn Phong nguyệt trái, DL chưa hoàn còn PNT đã hoàn, tội gì ko đọc =))

Cả 2 đều là motif ta thix, cổ trang văn, nuôi pet từ bé rồi pet lớn lên thành đại pet thì ăn luôn cha nuôi =)) Ngay từ đầu đọc DL đã là vì cái tên truyện “nuôi rồng” rồi =))

DL thì nuôi rồng, PNT thì nuôi hồ, cả 2 đều là động vật ta thix, may thế vớ đc bộ này kia chứ

Ta thix PNT hơn là DL, đặc biệt khi đọc song song 2 bộ thì thấy rất rõ khác biệt

Cả 2 bộ đều là: 1 vị thần tiên nhàn rỗi đến phát chán, động lòng trắc ẩn cứu sống 1 con gì đấy rồi mang về nuôi cho đỡ buồn

Nhưng ta ko thix nổi DL, nó khiên cưỡng vô cùng

DL ta ko thix nổi cả công lẫn thụ, trong khi PNT thì ngược lại, thix cả 2

DL: công là 1 thằng dở người, yêu thụ từ kiếp trước sang kiếp này 1-cách-ko-lý-giải-nổi-là-tại-sao-lại-yêu-nhiều-thế, và điều này phạm vào 1 trong những điều ta ghét: phi lôgic. Đừng nói tình cảm thì ko có phi lôgic, there’s a reason for everything, nên, nếu ko có reason hợp lý thì nó là phi logic.

Này nhớ: kiếp trước, công là hoàng đế, thụ là đạo sĩ tới trừ yêu trong hoàng cung rồi tiện thể chăm sóc cho hoàng đế bệnh hoạn khỏe lại. Sau đó là 1 màn xiềng xích trói buộc ko cho đi gì gì và cuối cùng, công vì háo sắc nên để mất nước, uống thuốc độc tự tử! Trời ạ cái đồ vứt đi! Ta mà là thụ thì ta khinh cho, chứ ở đấy mà nhớ nhung đến tận mấy trăm năm á, né vờ.

Kiếp sau, công đc thụ nuôi lớn, rồi thì là mặc dù ẻm là thú, mặc dù xung quanh thú cái vây từng đàn, ẻm chỉ muốn x với thụ, chỉ x đc có 1 lần vì ăn may, còn lại thì mấy trăm năm sau thủ thân như ngọc. Oát đờ phở??

Nói thật thì ta sẽ bỏ qua cái vụ kiếp sau yêu điên yêu dại hết sức nhảm kia, ta vốn rộng lượng, nhưng từ khi tác giả thêm vào cái vụ kiếp trước là ta đã ghét cay ghét đắng thằng công nhu nhược kia rồi. Thêm nữa, chính vì có cái kiếp trước này, nó làm ta cảm thấy tình yêu của công kiếp này là bị ảnh hưởng từ kiếp trước, còn gì hay nữa? Thế có khác gì với “yêu từ cái dòm đầu tiên” “yêu vì định mệnh là phải yêu” – lý do yêu ngớ ngẩn chết!

Giá như tác giả đừng thêm vô cái “kiếp trước” shịt hẹt kia, ta đã thix bộ này hơn rất, rất nhiều.

Mà lý do để tác giả thêm “kiếp trước”, cái lý do này ấy, làm ta ko thix nổi thụ
Lý do có cái “kiếp trước” là: nếu ko phải con rồng kia là kiếp sau của tên vua ấy, thụ đã ko thèm nuôi nó.
Đại khái thụ cảm thấy mình có lỗi đã khiến thằng đần kia chết thảm, giờ muốn bù đắp.

Nói tóm lại là, nếu anh công chưa từng quen biết gì vs thụ, thì khỏi có vụ nuôi nấng gì hết

Rồi cái vụ thụ bảo, ta có việc phải về trời 1 chuyến, sẽ quay lại nhanh thôi, rồi sao, cỡ 3 4 trăm năm sau mới quay lại. Nếu 1 ngày đẹp giời bố mẹ bạn nói câu tương tự, rồi 3 4 năm sau mới quay lại thì bạn thấy thế nào hở. Hậu quả của 1 lời hứa “ko rõ thời gian” chính là cứ phải ở nguyên chỗ đó, mong ngóng từng ngày từng ngày từng ngày một. Lúc đó công chỉ như 1 đứa trẻ 15 16 tuổi thôi, cỡ 1 đứa học sinh lớp 9 lớp 10 thôi, nó cảm thấy thế nào đây.

Ta chưa đọc hết nhưng mới đọc đến đây thì thua rồi ấy, thực ra từ khi “kiếp trước” đc tiết lộ là đã ghét ko thể chịu đc rồi, giờ càng ngày càng ghét tợn.

-^_^-

Ay, PNT thì ngược lại nha. Ta rất thix rất thix thụ, công cũng vô cùng vô cùng dễ thương, đúng chuẩn 1 pet nhìn là muốn nựng :”>

Thụ trước đây là người trần, mồ côi cha mẹ, phấn đấu lên làm bộ khoái (ờm, ta nghĩ kiểu giống cảnh sát đi tuần), tinh thần chính nghĩa rất cao, cả đời liêm chính, truy bắt bọn xấu ko nương tay, yêu thương động vật nhỏ (từng cứu 1 con mèo đen sắp thành tinh, sau này ảnh làm tiên thì mèo đen bám ko rời), và, đúng kịch bản hảo nhân nan vi – làm người tốt thiệt khó, ảnh bị bọn xấu ám toán. Túm lại, đóng cộp mác “người tốt việc tốt 100% hàng thật giá thật” =)))

Ngoài lề 1 chút, ta thix Diệp Gia vô cùng cũng vì tinh thần chính nghĩa của cậu ấy, lý tưởng cả đời của cậu ấy là công lý, và Dịch Vĩ là biểu tượng cho chính nghĩa, công lý, cống hiến và lòng tốt, vì thế Diệp Gia mới thix anh đến thế. Ai thấy DG làm tất cả vì DV chứ ta thấy ảnh làm tất cả vì lý tưởng của mình thì đúng hơn. Đàn ông mà, sống vì lý tưởng.

Ko muốn nhắc đến Đàm Văn, 1 kẻ đáng chết. Em chỉ có 1 sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao giết phứt được mấy thằng như thế đi =)) DG cũng chỉ có 1 ham muốn, là làm sao quẳng hết mấy thằng ấy vô tù =)) Chúng ta bắt tay nào anh =))

Đi xa quá giồi, túm lại vì lẽ (trên) mà ta vô cùng thix kiếp trước của thụ. Kiếp sau ảnh cũng tiếp tục phát huy bản chất tốt, thấy thú bị thương sắp chết là liền cứu, vì thế mới rước 2 thằng công 1 cáo 1 mèo về nhà =))

Truyện ko phải đa công, vì em mèo ko đánh nổi hồ ly 9 đuôi nên em mèo bị lép vế, ko sờ mó đc gì người ta, đành làm pet. Ai~ đáng thương đáng thương ;p

Quá trình cáo và thụ sống chung thật là vô cùng dễ thương, lớn tướng rồi, to đùng rồi mà hay dỗi, cứ để thụ phải ôm (hay vác) mình về, lông xù xù to đùng, nặng chết, mắc cười quá, cứ tưởng tượng là ta…OMG KAWAIII~~

Đến khúc cuối ta cảm động vô cùng, ngay cả khi biết là con cáo già nghìn tuổi giả bộ làm trẻ em kia đang lừa mình chắn thiên kiếp cho nó, cũng nghĩ, hắn ko cần thiết phải lừa ta, chỉ cần hắn nói ra, ta chắc chắn sẽ giúp hắn. Ai~ cha mẹ tốt, người tốt là thế này đây, yêu thụ vô cùng.

2 thằng công: con cáo và con mèo ta đều thix. Tình cảm ko hề khiên cưỡng thiếu logic, ko phải cái kiểu tự.nhiên.yêu.sống.yêu.chết.đến.phát.tởm &  yêu.trói.yêu.buộc.đến.phát.chán kia.

Con mèo đáng thương nhất. Ẻm tốt vô cùng. Hồi tu luyện còn thấp, tức là hồi kiếp trước của thụ ấy, mèo được cứu sống được chăm sóc nên vô cùng cảm kích. Sau khỏe lại thì biết tin thụ đã tử vì nghĩa, đau lòng vô cùng, muốn đi trả thù cho thụ thì mấy thèng hại thụ cũng bị xử lý nghiêm minh theo pháp luật hết giồi, rõ là kiếp mèo đen, đen quá chừng =))

Sau này bị thương đợt 2, may thay gặp lại thụ, được thụ chăm sóc đợt 2, ẻm ko muốn rời thụ nên ko cho thụ biết mình là mèo thành tinh, dù sao thụ cũng là tiên. Nhưng mà ẻm mến thụ quá, thấy thụ ở nghèo khổ đơn bạc, quyết tâm làm cô tấm trong quả thị, lúc thụ đi vắng thì hiện ra quét tước dọn dẹp đổi đồ đạc rách thành hàng hiệu. Và sau vài lần thì bà lão tóm được cô tấm =))

Bà lão cho cô tấm ở lại. Ai dè cô tấm vì quá mến bà lão, trước trả thù ko được mấy thằng kiếp trước giết bà lão, giờ kiếp này giết con cháu bọn chúng =)) Tiên ko chấp nhận giết người, nên là ko chấp nhận cho mèo ở lại nữa, tội e mèo ghê =(( Sau này e mèo ẩn mình thành 1 con chó xấu xí đáng thương, ko thành tinh =)) mới được ở lại bên cạnh thụ, chẹp, ko cần nói cái vụ liên tục bị con cáo kia bắt nạt.

Phần còn lại dài quá nhưng túm lại e mèo thix thụ ko có gì đáng ngạc nhiên, e mèo rất cống hiến, yêu kiểu quan tâm chăm sóc và thầm lặng bảo vệ thụ, sau ẻm lớn, thành hình dạng anh tuấn lạnh lùng tóc đen đồ đen *xịt máu mũi*

Ờ, trông cool vậy thôi, mỗi lần thân mật sờ sờ thụ mà bị đẩy ra là ngồi dỗi, đợi thụ tới dỗ dành =))

Em cáo chủ công, nói thật chứ may phước cho em cáo là được thụ nuôi trước, lại cáo già, lại mạnh, nếu ko em cáo đừng hòng chủ công nhớ ;p

Em cáo là dạng lúc đầu thì tính a toán a lợi dụng người ta, nhưng dần dần thì bị cảm hóa trước lòng tốt của thụ, sau khi thụ mất mạng vì che thiên kiếp cho ẻm, ẻm đã bị bủa lưới tình =)) Rất hợp lý.

So với tiêu chuẩn “thế giới của lòng tốt, công lý và trật tự” của ta thì ẻm chả tốt đẹp gì sất, cơ mà ẻm dễ thương lắm, hay dỗi lắm, hay biến thành túm lông quấn lấy thụ lắm, ta bị thix sự dễ thương nên bỏ qua tất =)) Hơn nữa diễn biến tình cảm hợp lý, làm ta ko thấy bực.

-^o^-

Kết luận của ta là, PNT đẹp 1 cách dễ thương nhẹ nhàng, đáng yêu vô cùng. Còn DL bị sa vào bị kịch hóa cho có vẻ hấp dẫn. 2 anh chỉ biết tới nhau, ngoài ra chẳng có chút gì là ưa cho nổi, họa chỉ có bọn họ ưa nhau nổi thôi. Bi kịch hóa, phi lôgic, sến súa, ích kỷ ở cả 2 bên. Ta chịu thua.